春寒连日不出

宋代 陆游
海棠花入燕泥乾,梅子枝头已带酸。 老去嬾寻年少梦,春分不减社前寒。 著书敢望垂千载,嗜酒犹须隐一官。 正是闲时无客过,小庭斜日倚阑干。
hǎi táng huā yàn qián   méi zi zhī tóu dài suān  
lǎo lǎn xún nián shào mèng   chūn fēn jiǎn shè qián hán  
zhù shū gǎn wàng chuí qiān zǎi   shì jiǔ yóu yǐn guān  
zhèng shì xián shí guò   xiǎo tíng xié lán gān