春寒代人有寄

宋代 耶律铸
睡鸭香消宝篆残,萧萧松竹雨声寒。水当流去雁将尽,花未放来春已阑。 斜日多情送归鸟,碧云无迹问飞鸾。不应凤女祠前月,只许吹箫独自看。
shuì xiāng xiāo bǎo zhuàn cán   xiāo xiāo sōng zhú shēng hán shuǐ dāng liú yàn jiāng jǐn   huā wèi fàng lái chūn lán
xié duō qíng sòng guī niǎo   yún wèn fēi luán yīng fèng qián yuè   zhǐ chuī xiāo kàn