春寒

宋代 陆游
冉冉年华过上元,梅花如雪照江村。 云归翠窦初收雨,人清怕寒嬾出门。 香烬已残炉未冷,客谈方剧酒重温。 尚嫌尘境妨幽致,过埭船声暮正喧。
rǎn rǎn nián huá guò shàng yuán   méi huā xuě zhào jiāng cūn  
yún guī cuì dòu chū shōu   rén qīng hán lǎn chū mén  
xiāng jìn cán wèi lěng   tán fāng jiǔ chóng wēn  
shàng xián chén jìng fáng yōu zhì   guò dài chuán shēng zhèng xuān