春寒

清代 陈恭尹
昼坐犹呼炭,朝吟不放杯。雨名罗粉细,风为剪刀催。 噤舌莺飞去,垂肩鹤出来。诗心与红蕊,总是犯寒开。
zhòu zuò yóu tàn   cháo yín fàng bēi míng luó fěn fēng   wèi jiǎn dāo cuī    
jìn shé yīng fēi   chuí jiān chū lái shī xīn hóng ruǐ zǒng   shì fàn hán kāi