春寒

宋代 陆游
渔艇水流去,柴门风自开。 余寒为醉地,多病作慵媒。 沙草锄还出,鸥群去复来。 流年殊衮衮,残鬓不禁催。
tǐng shuǐ liú   chái mén fēng kāi  
hán wèi zuì   duō bìng zuò yōng méi  
shā cǎo chú hái chū   ōu qún lái  
liú nián shū gǔn gǔn   cán bìn jīn cuī