春旱

宋代 苏辙
旧俸存无几,生齿日益多。 敝庐虽粗完,空廪无麦禾。 首种二顷田,奈此春旱何。 谁能持只鸡,一酹邢山阿。 饥寒谁相念,幸龙未见呵。 去年投虎头,叩门用干戈。 邂逅一尺雨,岂复阴阳和。 幽明初不隔,诚意岂在多。 恻然上通天,矧此一盘涡。 云兴雨随至,父老行且歌。
jiù fèng cún   shēng chǐ 齿 duō  
suī wán   kōng lǐn mài  
shǒu zhǒng èr qǐng tián   nài chūn hàn  
shuí néng chí zhī   lèi xíng shān ē  
hán shuí xiāng niàn   xìng lóng wèi jiàn  
nián tóu tóu   kòu mén yòng gān  
xiè hòu chǐ   yīn yáng  
yōu míng chū   chéng zài duō  
rán shàng tōng tiān   shěn pán  
yún xīng suí zhì   lǎo xíng qiě