春寒

宋代 王安石
春风满地月如霜,拂晓锺声到景阳。 花底裌衣朝宿卫,柳边新火起严妆。 冰残玉甃泉初动,水涩铜壶漏更长。 从此暄妍知几日,便应鶗鴂损年芳。
chūn fēng mǎn yuè shuāng   xiǎo zhōng shēng dào jǐng yáng  
huā jiá cháo 宿 wèi   liǔ biān xīn huǒ yán zhuāng  
bīng cán zhòu quán chū dòng   shuǐ tóng lòu gèng zhǎng  
cóng xuān yán zhī   biàn 便 yīng jué sǔn nián fāng