春闺怨效唐才调集体

宋代 张绍文
杨柳和烟翠不分,东风吹雨上离樽。 鹍弦调急难藏恨,燕子楼高易断魂。 锦子书成春梦游远,玉壶泪满夜灯昏。 马蹄想过长亭路,细与萧郎认去痕。
yáng liǔ yān cuì fēn   dōng fēng chuī shàng zūn  
kūn xián diào nàn cáng hèn   yàn zi lóu gāo duàn hún  
jǐn shū chéng chūn mèng yóu yuǎn   lèi mǎn dēng hūn  
xiǎng guò cháng tíng   xiāo láng rèn hén