春闺怨

南北朝 吴资
玉关信使断,借问不相谙。春光太无意,窥窗来见参。 分与光音绝,忽值日东南。柳枝皆嬲燕,桑叶复催蚕。 物色顿如此,孀居自不堪。
guān xìn shǐ 使 duàn   jiè wèn xiāng ān chūn guāng tài kuī   chuāng lái jiàn cān    
fēn guāng yīn jué   zhí dōng nán liǔ zhī jiē niǎo yàn sāng   cuī cán    
dùn   shuāng kān