春闺怨

唐代 李频
红妆女儿灯下羞,画眉夫婿陇西头。 自怨愁容长照镜,悔教征戍觅封侯。
hóng zhuāng ér dēng xià xiū   huà méi 婿 lǒng 西 tóu
yuàn chóu róng cháng zhào jìng   huǐ jiào zhēng shù fēng hóu