春闺辞

宋代 王镃
桃飞红雪上帘钩,杨柳风丝拂画楼。 日透阑干人病酒,卖花声过懒搔头。
táo fēi hóng xuě shàng lián gōu   yáng liǔ fēng huà lóu  
tòu lán gān rén bìng jiǔ   mài huā shēng guò lǎn sāo tóu