莼羹歌

明代 李流芳
怪我生长居江东,不识江东莼菜美。 今年四月来西湖,西湖莼生满湖水。 朝朝暮暮来采莼,西湖城中无一人。 西湖莼菜萧山卖,千担万担湘湖滨。 吾友数人偏好事,时呼轻舠致此味。 柔花嫩叶出水新,小摘轻淹杂生气。 微施姜桂犹清真,未下盐豉已高贵。 吾家平头解烹煮,间出新意殊可喜。 一朝能作千里羹,顿使吾徒摇食指。 琉璃碗成碧玉光,五味纷错生馨香。 出盘四座已叹息,举箸不敢争先尝。 浅斟细嚼意未足,指点杯盘恋余馥。 但知脆滑利齿牙,不觉清虚累口腹。 血肉腥臊草木苦,此味超然离品目。 京师黄芽软似酥,家园燕笋白于玉。 差堪与汝为执友,菁根杞苗皆臣仆。 君不见区区芋魁亦遭遇,西湖莼生人不顾。 季鹰之后有吾徒,此物千年免沈锢。 君为我饮我作歌,得此十斗不足多。 世人耳食不贵近,更须远挹湖湘波。
guài shēng zhǎng jiāng dōng   shí jiāng dōng chún cài měi  
jīn nián yuè lái 西   西 chún shēng mǎn shuǐ  
zhāo zhāo lái cǎi chún   西 chéng zhōng rén  
西 chún cài xiāo shān mài   qiān dān wàn dān xiāng bīn  
yǒu shù rén piān hǎo shì   shí qīng dāo zhì wèi  
róu huā nèn chū shuǐ xīn   xiǎo zhāi qīng yān shēng  
wēi shī jiāng guì yóu qīng zhēn   wèi xià yán chǐ gāo guì  
jiā píng tóu jiě pēng zhǔ   jiān chū xīn shū  
zhāo néng zuò qiān gēng   dùn shǐ 使 yáo shí zhǐ  
liú li wǎn chéng guāng   wèi fēn cuò shēng xīn xiāng  
chū pán zuò tàn   zhù gǎn zhēng xiān cháng  
qiǎn zhēn jué wèi   zhǐ diǎn bēi pán liàn  
dàn zhī cuì huá chǐ 齿   jué qīng lèi kǒu  
xuè ròu xīng sāo cǎo   wèi chāo rán pǐn  
jīng shī huáng ruǎn shì   jiā yuán yàn sǔn bái  
chà kān wèi zhí yǒu   jīng gēn miáo jiē chén  
jūn jiàn kuí zāo   西 chún shēng rén  
yīng zhī hòu yǒu   qiān nián miǎn shěn  
jūn wèi yǐn zuò   shí dòu duō  
shì rén ěr shí guì jìn   gèng yuǎn xiāng