春到

明代 张煌言
春到何关乡国情,无言芳草自分明。一经作客流离久,几度逢人妩媚生。 雄剑携来空顾影,祥琴弹罢不成声。閒身总绝浮云意,特为须眉未放行。
chūn dào guān xiāng guó qíng   yán fāng cǎo fēn míng jīng zuò liú jiǔ   féng rén mèi shēng
xióng jiàn xié lái kōng yǐng   xiáng qín dàn chéng shēng xián shēn zǒng jué yún   wèi méi wèi fàng xíng