春从沙碛底

宋代 王安石
春从沙碛底,转上青天际。 霭霭桑柘墟,浮云变姿媚。 游人出暄暖,鸟语辞阴翳。 心知归有日,我亦无愁思。 所嗟独季子,尚客江湖澨。 万里卜凤凰,飘飘何时至。
chūn cóng shā   zhuǎn shàng qīng tiān  
ǎi ǎi sāng zhè   yún biàn 姿 mèi  
yóu rén chū xuān nuǎn   niǎo yīn  
xīn zhī guī yǒu   chóu  
suǒ jiē   shàng jiāng shì  
wàn fèng huáng   piāo piāo shí zhì