春初骤暄一夕梅尽开明日大风花落成积戏作

宋代 陆游
暖逼梅花烂漫开,飘零便恐付苍苔。 更堪连夜风如许,似妒愁人把一杯。
nuǎn méi huā làn màn kāi   piāo líng biàn 便 kǒng cāng tái  
gèng kān lián fēng   shì chóu rén bēi