春愁

宋代 华岳
十日春愁不出门,出门春事已消魂。 摘花掀帽倩人插,索酒得杯和月吞。 啼鸟声中近寒食,落花阴裹又黄昏。 春来春去总休问,往事悠悠付一樽。
shí chūn chóu chū mén   chū mén chūn shì xiāo hún  
zhāi huā xiān mào qiàn rén chā   suǒ jiǔ bēi yuè tūn  
niǎo shēng zhōng jìn hán shí   luò huā yīn guǒ yòu huáng hūn  
chūn lái chūn zǒng xiū wèn   wǎng shì yōu yōu zūn