春残次韵张叔元

宋代 王之道
乱红狼籍紫苔斑,帘捲东风雨脚残。 蜀酒渐宜消昼永,单衣犹觉怯朝寒。 玲珑有客双摇辔,矍铄何人一据鞍。 芍药酴醿晴更好,劝君休作梦中看。
luàn hóng láng tái bān   lián juǎn dōng fēng jiǎo cán  
shǔ jiǔ jiàn xiāo zhòu yǒng   dān yóu jué qiè cháo hán  
líng lóng yǒu shuāng yáo pèi   jué shuò rén ān  
sháo yào qíng gèng hǎo   quàn jūn xiū zuò mèng zhōng kàn