出门 其六

清代 蒋士铨
归期若许长,去路日已远。语妇惜忧劳,劝母加餐饭。 风来画堂深,日下离亭晚。抑情只自伤,却顾敢频反。 出郭愁思纷,登舟客心短。夕梦共儿还,孤篷雨声断。
guī ruò cháng   yuǎn yōu láo   quàn jiā cān fàn
fēng lái huà táng shēn   xià tíng wǎn qíng zhī shāng   què gǎn pín fǎn
chū guō chóu fēn   dēng zhōu xīn duǎn mèng gòng ér hái   péng shēng duàn