出门偶成

宋代 胡寅
饭已柴扉手自开,杖藜三径久徘徊。 忽惊无雨溪流涨,遥认他山雪浪来。 叶暗青云环舍竹,树团香玉绕池梅。 春光已近宜行乐,未怕年华冉冉催。
fàn chái fēi shǒu kāi   zhàng sān jìng jiǔ pái huái
jīng liú zhǎng   yáo rèn shān xuě làng lái
àn qīng yún huán shě zhú   shù tuán xiāng rào chí méi
chūn guāng jìn xíng   wèi nián huá rǎn rǎn cuī