樗老杨翁挽诗 其一

明代 顾清
昔年同馆士,频岁泣霜风。又接樗翁讣,其如洛社空。 行身汉阴叟,避世鹿门翁。渐觉沧洲远,烟波日夜东。
nián tóng guǎn shì   pín suì shuāng fēng yòu jiē chū wēng   luò shè kōng
xíng shēn hàn yīn sǒu   shì 鹿 mén wēng jiàn jué cāng zhōu yuǎn   yān dōng