樗老楊翁輓詩 其一

明代 顧清
昔年同館士,頻歲泣霜風。又接樗翁訃,其如洛社空。 行身漢陰叟,避世鹿門翁。漸覺滄洲遠,煙波日夜東。
nián tóng guǎn shì   pín suì shuāng fēng yòu jiē chū wēng   luò shè kōng
xíng shēn hàn yīn sǒu   shì 鹿 mén wēng jiàn jué cāng zhōu yuǎn   yān dōng