出京和殷伊阳文济

明代 顾璘
白日浮云暗凤城,远臣辞阙倍含情。愁经异域逢春色,忍别前溪对水声。 马首东风犹自急,山腰新月为谁明。与君莫近芦沟宿,水冷沙寒雁鹜鸣。
bái yún àn fèng chéng   yuǎn chén quē bèi hán qíng chóu jīng féng chūn   rěn bié qián duì shuǐ shēng
shǒu dōng fēng yóu   shān yāo xīn yuè wèi shuí míng jūn jìn gōu 宿   shuǐ lěng shā hán yàn míng