出京和殷伊陽文濟

明代 顧璘
白日浮雲暗鳳城,遠臣辭闕倍含情。愁經異域逢春色,忍別前溪對水聲。 馬首東風猶自急,山腰新月為誰明。與君莫近蘆溝宿,水冷沙寒雁鶩鳴。
bái yún àn fèng chéng   yuǎn chén quē bèi hán qíng chóu jīng féng chūn   rěn bié qián duì shuǐ shēng
shǒu dōng fēng yóu   shān yāo xīn yuè wèi shuí míng jūn jìn gōu 宿   shuǐ lěng shā hán yàn míng