出郊再用韵赋三解

宋代 吴潜
窗草池莲乐意连,一帆直到太虚前。 拈来瓦砾无非道,触处鸢鱼共此天。 鹑固珍羞元是鼠,蜣虽秽物却为蝉。 神奇臭腐相更禅,妙理谁知所以然。
chuāng cǎo chí lián lián   fān zhí dào tài qián  
niān lái fēi dào   chù chù yuān gòng tiān  
chún zhēn xiū yuán shì shǔ   qiāng suī huì què wèi chán  
shén chòu xiāng gèng chán   miào shéi zhī suǒ rán