出郊再用韻賦三解

宋代 吳潛
窗草池蓮樂意連,一帆直到太虛前。 拈來瓦礫無非道,觸處鳶魚共此天。 鶉固珍羞元是鼠,蜣雖穢物卻為蟬。 神奇臭腐相更禪,妙理誰知所以然。
chuāng cǎo chí lián lián   fān zhí dào tài qián  
niān lái fēi dào   chù chù yuān gòng tiān  
chún zhēn xiū yuán shì shǔ   qiāng suī huì què wèi chán  
shén chòu xiāng gèng chán   miào shéi zhī suǒ rán