出郊

宋代 张孝祥
楚雾侵衣润,湘江到眼明。春连岳麓寺,花满定王城。 佳客真如此,天公却不晴。空濛殊可意,沙湿马蹄轻。
chǔ qīn rùn   xiāng jiāng dào yǎn míng chūn lián yuè huā   mǎn dìng wáng chéng    
jiā zhēn   tiān gōng què qíng kōng méng shū shā   shī 湿 qīng