垂杨

清代 庄棫
东风几日,怎留人不住,更添金缕。睍睆流莺,依稀似欲迎人语。 侬心纵使从君诉。奈飞燕、雕梁娇妒。傍长堤、一碧无情,任玉骢嘶去。 凄楚连宵苦雨。竟沾水渍泥,不堪重顾。鬓已如丝,笛中偏惹闲情绪。 柔枝婀娜谁攀折,但赢得、离愁几许。年年踠地青青,休怨汝。
dōng fēng   zěn liú rén zhù   gèng tiān jīn xiàn huǎn liú yīng   shì yíng rén    
nóng xīn zòng shǐ 使 cóng jūn nài fēi yàn diāo liáng jiāo bàng zhǎng qíng rèn cōng            
chǔ lián xiāo jìng zhān shuǐ   kān zhòng bìn zhōng   piān xián qíng      
róu zhī ē nuó shuí pān zhé   dàn yíng de chóu nián nián wǎn qīng qīng xiū yuàn