初寒老身颇健戏书

宋代 陆游
过雁声悲落叶稠,孤村景物更禁秋。 穷谙客路风尘恶,老判人间岁月遒。 酒号贤人真古语,疾为竖子岂吾忧。 山房幸有初寒备,且傍篝炉拥褐裘。
guò yàn shēng bēi luò chóu   cūn jǐng gèng jìn qiū  
qióng ān fēng chén è   lǎo pàn rén jiān suì yuè qiú  
jiǔ hào xián rén zhēn   wèi shù yōu  
shān fáng xìng yǒu chū hán bèi   qiě bàng gōu yōng qiú