初寒

宋代 李纲
霜早风高寒气萌,可堪独傍楚江行。貂裘已敝苏季子,葛屦更穿东郭生。 卯酒晕红朝玉颊,夜炉燃鼎沸松声。妻孥千里应思我,怅望牛衣此日情。
shuāng zǎo fēng gāo hán méng   kān bàng chǔ jiāng xíng diāo qiú   gèng chuān dōng 穿 guō shēng    
mǎo jiǔ yùn hóng cháo jiá   rán dǐng fèi sōng shēng qiān yīng chàng   wàng niú qíng