初寒

宋代 陆游
新雁来时岁又残,丹枫数树照江干。 前山云起忽成暝,陋屋雨来初变寒。 身退已收清禁梦,里居终出上恩宽。 作诗老恨无奇思,时取囊中断稿看。
xīn yàn lái shí suì yòu cán   dān fēng shù shù zhào jiāng gān  
qián shān yún chéng míng   lòu lái chū biàn hán  
shēn tuì 退 shōu qīng jìn mèng   zhōng chū shàng ēn kuān  
zuò shī lǎo hèn   shí náng zhōng duàn gǎo 稿 kàn