出关

宋代 曹勋
笋舆清晓出都门,便喜松声到处闻。 可但佳游今止止,试寻旧友只纷纷。 卑栖故传吴楚语,高意自同鸾鹤群。 且乐退身地挂碍,满襟尘土逐春云。
sǔn qīng xiǎo chū dōu mén   biàn 便 sōng shēng dào chù wén
dàn jiā yóu jīn zhǐ zhǐ   shì xún jiù yǒu zhǐ fēn fēn
bēi chuán chǔ   gāo tóng luán qún
qiě tuì 退 shēn guà ài   mǎn jīn chén zhú chūn yún