出府归吾庐

唐代 白居易
出府归吾庐,静然安且逸。更无客干谒,时有僧问疾。 家僮十馀人,枥马三四匹。慵发经旬卧,兴来连日出。 出游爱何处,嵩碧伊瑟瑟。况有清和天,正当疏散日。 身闲自为贵,何必居荣秩。心足即非贫,岂唯金满室。 吾观权势者,苦以身徇物。炙手外炎炎,履冰中栗栗。 朝饥口忘味,夕惕心忧失。但有富贵名,而无富贵实。
chū guī   jìng rán ān qiě gèng gān   shí yǒu sēng wèn
jiā tóng shí rén   sān yōng jīng xún   xīng lái lián chū
chū yóu ài chǔ   sōng kuàng yǒu qīng tiān   zhèng dāng shū sàn
shēn xián wèi guì   róng zhì xīn fēi pín   wéi jīn mǎn shì
guān quán shì zhě   shēn xùn zhì shǒu wài yán yán   bīng zhōng
cháo kǒu wàng wèi   xīn yōu shī dàn yǒu guì míng   ér guì shí