出都

清代 严烺
风尘销尽旧朱颜,书剑飘然又出关。四载春光依禁辇,一生清梦在秋山。 高寒近恋琼楼上,鼓吹遥闻泽草间。此去曼陀应笑我,山人犹是白衣还。
fēng chén xiāo jǐn jiù zhū yán   shū jiàn piāo rán yòu chū guān zài chūn guāng jìn niǎn   shēng qīng mèng zài qiū shān
gāo hán jìn liàn qióng lóu shàng   chuī yáo wén cǎo jiān màn tuó yīng xiào   shān rén yóu shì bái hái