出都
風塵銷盡舊朱顏,書劍飄然又出關。四載春光依禁輦,一生清夢在秋山。
高寒近戀瓊樓上,鼓吹遙聞澤草間。此去曼陀應笑我,山人猶是白衣還。
fēng
風
chén
塵
xiāo
銷
jǐn
盡
jiù
舊
zhū
朱
yán
顏
,
shū
書
jiàn
劍
piāo
飄
rán
然
yòu
又
chū
出
guān
關
。
。
sì
四
zài
載
chūn
春
guāng
光
yī
依
jìn
禁
niǎn
輦
,
yī
一
shēng
生
qīng
清
mèng
夢
zài
在
qiū
秋
shān
山
。
。
gāo
高
hán
寒
jìn
近
liàn
戀
qióng
瓊
lóu
樓
shàng
上
,
gǔ
鼓
chuī
吹
yáo
遙
wén
聞
zé
澤
cǎo
草
jiān
間
。
。
cǐ
此
qù
去
màn
曼
tuó
陀
yīng
應
xiào
笑
wǒ
我
,
shān
山
rén
人
yóu
猶
shì
是
bái
白
yī
衣
hái
還
。
。