初冬

宋代 陆游
鉏犁满野及冬耕,时听儿童叱犊声。 逐客固宜安散地,闲民何幸乐升平。 雪花漫漫荞将熟,绿叶离离荠可烹。 饭饱身闲书有课,西窗来趁夕阳明。
chú mǎn dōng gēng   shí tīng ér tóng chì shēng  
zhú ān sàn   xián mín xìng shēng píng  
xuě huā màn màn qiáo jiāng shú   绿 pēng  
fàn bǎo shēn xián shū yǒu   西 chuāng lái chèn yáng míng