初冬

宋代 陸游
鉏犁滿野及冬耕,時聽兒童叱犢聲。 逐客固宜安散地,閒民何幸樂昇平。 雪花漫漫蕎將熟,綠葉離離薺可烹。 飯飽身閒書有課,西窗來趁夕陽明。
chú mǎn 滿 dōng gēng   shí tīng ér tóng chì shēng  
zhú ān sàn   xián mín xìng shēng píng  
xuě huā màn màn qiáo jiāng shú   pēng  
fàn bǎo shēn xián shū yǒu   西 chuāng lái chèn yáng míng