初冬

宋代 陆游
平生诗句领流光,绝爱初冬万瓦霜。 枫叶欲残看愈好,梅花未动意先香。 暮年自适何妨退,短景无营亦自长。 况有小儿同此趣,一窗相对弄朱黄。
píng shēng shī lǐng liú guāng   jué ài chū dōng wàn shuāng  
fēng cán kàn hǎo   méi huā wèi dòng xiān xiāng  
nián shì fáng tuì 退   duǎn jǐng yíng zhǎng  
kuàng yǒu xiǎo ér tóng   chuāng xiāng duì nòng zhū huáng