初冬

宋代 刘克庄
晴窗蚤觉爱朝曦,竹外秋声渐作威。 命仆安排新暖阁,呼童熨帖旧寒衣。 叶浮嫩绿酒初熟,橙切香黄蟹正肥。 蓉菊满园皆可羡,赏心从此莫相违。
qíng chuāng zǎo jué ài cháo   zhú wài qiū shēng jiàn zuò wēi
mìng ān pái xīn nuǎn   tóng tiē jiù hán
nèn 绿 jiǔ chū shú   chéng qiè xiāng huáng xiè zhèng féi
róng mǎn yuán jiē xiàn   shǎng xīn cóng xiāng wéi