出頔塘作

明代 李达
塘开水镜夹秋深,夐绝荒寒我得寻。菡萏自枯无净土,茭芦相倚有烦襟。 哦诗已厌惊人句,阅世空馀等死心。又换新霜对蓬发,始甘闾里任浮沈。
táng kāi shuǐ jìng jiā qiū shēn   xuàn jué huāng hán xún hàn dàn jìng jiāo   xiāng yǒu fán jīn    
ó shī yàn jīng rén   yuè shì kōng děng xīn yòu huàn xīn shuāng duì péng shǐ   gān rèn shěn