初到临平见山二首 其一

宋代 李纲
我见青山若故人,峰峦照眼自相亲。只应今日爱山意,便是他时傲世因。 点缀白云春缥渺,萦回绿水晚奫沦。君恩若许归田里,定卜山间老此身。
jiàn qīng shān ruò rén   fēng luán zhào yǎn xiāng qīn zhǐ yīng jīn ài shān biàn   shì 便 shí ào shì yīn    
diǎn zhuì bái yún chūn piǎo miǎo   yíng huí 绿 shuǐ wǎn yūn lún jūn ēn ruò guī tián dìng   bo shān jiān lǎo shēn