初到臨平見山二首 其一

宋代 李綱
我見青山若故人,峰巒照眼自相親。只應今日愛山意,便是他時傲世因。 點綴白雲春縹渺,縈迴綠水晚奫淪。君恩若許歸田裡,定卜山間老此身。
jiàn qīng shān ruò rén   fēng luán zhào yǎn xiāng qīn zhǐ yīng jīn ài shān biàn   shì 便 shí ào shì yīn    
diǎn zhuì bái yún chūn piǎo miǎo   yíng huí shuǐ wǎn yūn lún jūn ēn ruò guī tián dìng   bo shān jiān lǎo shēn