初春书喜

宋代 陆游
我生本痴绝,万事不系怀;一朝蜕形去,岂问弃与埋。 游宦三十年,所向无一谐,偶然有天幸,自退非人排。 黄纸如鸦字,君恩赐残骸。 剡溪回雪舫,云门散青鞋。 两犊掀春泥,一钵随午斋。 更当拥布被,高枕听鸣蛙。
shēng běn chī jué   wàn shì huái 怀   zhāo tuì xíng   wèn mái  
yóu huàn sān shí nián   suǒ xiàng xié   ǒu rán yǒu tiān xìng   tuì 退 fēi rén pái  
huáng zhǐ   jūn ēn cán hái  
shàn huí xuě fǎng   yún mén sàn qīng xié  
liǎng xiān chūn   suí zhāi  
gèng dāng yōng bèi   gāo zhěn tīng míng