初春遣兴

宋代 陆游
闲愁长与病相依,晨起梳头感发稀。 春事鼎来风更恶,晨光已满雪犹飞。 江梅有恨论年别,旅雁无情计日归。 剩欲湖边踏青去,凭谁为解乱书围?
xián chóu zhǎng bìng xiāng   chén shū tóu gǎn  
chūn shì dǐng lái fēng gèng è   chén guāng mǎn xuě yóu fēi  
jiāng méi yǒu hèn lùn nián bié   yàn qíng guī  
shèng biān qīng   píng shuí wèi jiě luàn shū wéi