初春感事

宋代 陆游
一树红梅已半残,破裘也复敌春寒。 忍穷过日却差易,负媿终身良独难。 活火静看茶鼎熟,清泉自注研池宽。 人生乐处君知否?万事当从心所安。
shù hóng méi bàn cán   qiú chūn hán  
rěn qióng guò què chà   kuì 媿 zhōng shēn liáng nán  
huó huǒ jìng kàn chá dǐng shú   qīng quán zhù yán chí kuān  
rén shēng chù jūn zhī fǒu   wàn shì dāng cóng xīn suǒ ān