出城观柰子花遇大风至韦公寺而还同游为顾升伯李酉卿家伯修

明代 袁宏道
终日惜奈花,一身苦牵羁。半月始得行,垂老玩姜姬。 飞鞭出重城,修途会封姨。扑面吹砂砾,熟马昏路岐。 白日恣狂霾,弥空塞琉璃。举头触横柳,乌纱罥高枝。 一步一摧折,歇马憩仁祠。山僧出慰劳,白水泛枪旗。 诸馀小比丘,目腓心刺讥。未闻看花人,罩眠对春姿。 马疲人亦困,酌酒却宽脾。不独负花约,兼亦怖天威。 自我入京来,无日不沙飞。四月双重绵,立夏无春时。 司尹省惟日,愚贱安敢知。长歌击流水,惊起双鸬鹚。
zhōng nài huā   shēn qiān bàn yuè shǐ de xíng chuí   lǎo wán jiāng    
fēi biān chū zhòng chéng   xiū huì fēng miàn chuī shā shú   hūn    
bái kuáng mái   kōng sāi liú li tóu chù héng liǔ   shā juàn gāo zhī    
cuī shé   xiē rén shān sēng chū wèi láo bái   shuǐ fàn qiāng    
zhū xiǎo qiū   féi xīn wèi wén kàn huā rén zhào   mián duì chūn   姿  
rén kùn   zhuó jiǔ què kuān huā yuē jiān   tiān wēi    
jīng lái   shā fēi yuè shuāng chóng mián   xià chūn shí    
yǐn shěng wéi   jiàn ān gǎn zhī cháng liú shuǐ jīng   shuāng