除草

宋代 章甫
恶草溷嘉蔬,凉风独荷锄。 薅耘非敢后,滋蔓恐难除。 女大知艰食,儿痴亦废书。 归来一长叹,不是厌山居。
è cǎo hùn jiā shū   liáng fēng chú  
hāo yún fēi gǎn hòu   màn kǒng nán chú  
zhī jiān shí   ér chī fèi shū  
guī lái cháng tàn   shì yàn shān