除草

宋代 章甫
惡草溷嘉蔬,涼風獨荷鋤。 薅耘非敢後,滋蔓恐難除。 女大知艱食,兒痴亦廢書。 歸來一長嘆,不是厭山居。
è cǎo hùn jiā shū   liáng fēng chú  
hāo yún fēi gǎn hòu   màn kǒng nán chú  
zhī jiān shí   ér chī fèi shū  
guī lái cháng tàn   shì yàn shān