传别驾风树卷

明代 王恭
疾风吹庭树,游子常苦心。禄养已不逮,江湖行且深。 鼎茵岂云乐,藜藿宁自任。怀哉古人意,锡类犹至今。 鄱水漾寒波,楚云还远林。含悽念幽壤,几欲忘华簪。
fēng chuī tíng shù   yóu cháng xīn yǎng dǎi   jiāng xíng qiě shēn
dǐng yīn yún   huò níng rèn huái 怀 zāi rén   lèi yóu zhì jīn
shuǐ yàng hán   chǔ yún hái yuǎn lín hán niàn yōu rǎng   wàng huá zān