酬张卿夜宿南陵见赠

唐代 李白
月出鲁城东,明如天上雪。鲁女惊莎鸡,鸣机应秋节。 当君相思夜,火落金风高。河汉挂户牖,欲济无轻舠. 我昔辞林丘,云龙忽相见。客星动太微,朝去洛阳殿。 尔来得茂彦,七叶仕汉馀。身为下邳客,家有圯桥书。 傅说未梦时,终当起岩野。万古骑辰星,光辉照天下。 与君各未遇,长策委蒿莱。宝刀隐玉匣,锈涩空莓苔。 遂令世上愚,轻我土与灰。一朝攀龙去,蛙黾安在哉。 故山定有酒,与尔倾金罍。
yuè chū chéng dōng   míng tiān shàng xuě jīng shā   míng yīng qiū jié
dāng jūn xiāng   huǒ luò jīn fēng gāo hàn guà yǒu   qīng dāo   .
lín qiū   yún lóng xiāng jiàn xīng dòng tài wēi   cháo luò yáng diàn 殿
ěr lái de mào yàn   shì hàn shēn wéi xià   jiā yǒu qiáo shū
shuō wèi mèng shí   zhōng dāng yán wàn chén xīng   guāng huī zhào tiān xià
jūn wèi   cháng wěi hāo lái bǎo dāo yǐn xiá   xiù kōng méi tái
suì lìng shì shàng   qīng huī zhāo pān lóng   miǎn ān zài zāi
shān dìng yǒu jiǔ   ěr qīng jīn léi