愁雨叹

明代 王世贞
花径才干三尺地,又闻雨师将雨至。漫呼酒客醒后愁,先滴农夫眼前泪。 两胫敲扑疮未平,一锸蹒跚滑难致。河身甫低水势高,瓶粟垂空麦苗痹。 中金转贵百物贱,卖儿可了公私事。司农缓征征不止,司空兴利利无几。 举头是天天漠然,何况君门逾万里。
huā jìng cái gàn sān chǐ   yòu wén shī jiāng zhì màn jiǔ xǐng hòu chóu xiān   nóng yǎn qián lèi    
liǎng jìng qiāo chuāng wèi píng   chā pán shān huá nán zhì shēn shuǐ shì gāo píng   chuí kōng mài miáo    
zhōng jīn zhuǎn guì bǎi jiàn   mài ér le gōng shì nóng huǎn zhēng zhēng zhǐ   kōng xīng    
tóu shì tiān tiān rán   kuàng jūn mén wàn